

NHỮNG SỰ THẬT CẦN ĐƯỢC BẠCH HÓA (Trần Phong Vũ)
Quí vị đang nghe CÓ BAO GIỜ của Hùng Lân (Hoàng Oanh hát)
|
Nhân
bài viết của ông Lữ Giang: NHỮNG
SỰ THẬT CẦN ĐƯỢC BẠCH HÓA Trần Phong Vũ * Cố Giáo Hoàng
Gioan Phaolô II từng lập đi lập lại
nhiều lần: “CON NGƯỜI là
Đường Đi, là Đích Điểm Phục
Vụ hàng đầu của Giáo Hội”. Những-Sự-Thật
thê thảm nào diễn ra từng phút, từng giây trên
quê hương Việt * Giáo Hội
đă làm ǵ cho những con người ấy? Nội
dung bài “NVCL
để rơi mặt nạ!” kư tên Lữ
Giang[1]
được chính tác giả phổ biến liên
tục trên NET hạ tuần tháng 4-2010 đă tạo nên
một làn sóng công phẫn trong tập thể tín
hữu Công giáo, và nói chung trong cộng đồng người
Việt tị nạn cộng sản ở hải
ngoại. Đây cũng là thời điểm dư
luận người Công giáo trong và ngoài nước
đang lên cơn sốt trước sự kiện
nghịch thường là Giáo quyền[2],
v́ những căn nguyên sâu xa bí ẩn nào đó,
đă cúi mặt tuân theo ư muốn và sự sắp
xếp của thế quyền, -một thế
quyền được xây dựng trên nền
tảng hoàn toàn đi ngược lại Tin Mừng
của Đấng Cứu Thế, dẫn tới
hệ quả đau thương là: Đức
Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt phải ra
đi để thỏa măn đ̣i hỏi dứt khoát,
không khoan nhượng của đảng và nhà nước
cộng sản Việt Nam -một
đảng cướp ngày và một nhà nước
phi đạo đức, phi nhân tính từng sai công
an, cảnh sát núp bóng bọn côn đồ khủng
bố giáo sĩ, đánh đập giáo dân, lớn
tiếng đ̣i “giết “thằng’
Ngô Quang Kiệt”! Tiếp theo lại công nhiên nói
với các đại diện ngoại giao là họ không
muốn thấy sự hiện diện của TGM
Kiệt ở TGP Hànội! Dấn thêm một bước,
họ c̣n ngạo ngược đóng vai kẻ cả
hạch hỏi HĐGMVN phải nghiêm trị và thuyên
chuyển Đức Cha cùng một số linh mục Ḍng
Chúa Cứu Thế Việt Vậy th́ đâu là những Sự Thật
cần phải bạch hóa quanh bài viết của ông
Lữ Giang? Từ
chân lư tới mâu thuẫn - ngụy biện và
phản đ̣n “gậy ông đập lưng ông”! Ngay
đầu bài, ông Lữ Giang trích lại câu trả
lời của Đức TGM Ngô Quang Kiệt: “Nếu
đă không có sự thật mà lại thiếu bác ái
th́ truyền thông trở thành dụng cụ gieo
rắc nọc độc tàn phá ghê gớm.” Câu
nói của người cầm đầu Tổng Giáo
Phận Hànội mang giá trị một chân lư bất
biến. Với những người b́nh thường,
lương thiện, có tâm hồn trong sáng th́ đây
là một vấn đề đương nhiên, có giá
trị miên viễn, không cần tranh luận. Là
người đă đích thân trải nghiệm
về những lời tuyên bố công khai của chính
ngài trước mặt Nguyễn Thế Thảo
tại trụ sở Úy Ban Nhân Dân Hànội và ngay sau
đó bị các cơ quan truyền thông của đảng
và nhà nước nhất loạt “cắt xén, bóp méo”
để xuyên tạc và lên án, Đức Cha Kiệt
có đủ thẩm quyền hơn tất cả ai khác
để phát biểu như trên. Giá trị lời phát
biểu này không chỉ ngừng lại để
cột buộc báo chí, truyền thanh, truyền h́nh dưới
sự kiểm sót của chế độ cộng
sản, vốn là bậc thày trong nghề xuyên tạc,
ăn gian nói dối. Nó ứng dụng cho tất
cả những cá thể cũng như tập thể
từng sử dụng ngôn từ, chữ viết để
thông truyền ư muốn của ḿnh đến người
nghe, người đọc. Dĩ nhiên nó cũng không
chỉ giới hạn trong phạm trù thế tục.
V́ thế, một cách nào đó, nhận định
của Đức TGM Giuse cũng gián tiếp nhắc
nhở chính ngài và các Đấng Bậc làm “Thày
Giảng Chân Lư” khác trong GHCG phải giữ ǵn
lời ăn tiếng nói, nhất là khi đứng trên
bục giảng nơi giáo đường. Từ
đấy chúng ta nghĩ sao về nhân cách và vai tṛ
gọi là “Ngôn Sứ” của Giám mục Bùi Văn
Đọc khi ông “cắt xén” Lời Chúa trong bài
giảng tại nhà thờ Thánh Phaolô ngoại thành
dịp cùng các Giám mục qua viếng Ad Limina ở
Vatican hồi tháng 6-2009. Cắt
xén Lời Chúa để làm ǵ? Câu trả lời t́m
thấy ngay trong nội dung bài giảng: chỉ
với mục tiêu duy nhất là biện hộ cho thái
độ im lặng khó hiểu của HĐGMVN trước
những biến cố đau thương trong ḷng Giáo
hội quê nhà thời gian gần đây, nhất là
trước những hiện tượng đảng và
nhà nước xúc phạm nặng nề, thường
xuyên và có hệ thống tới những giá trị
nền tảng của con người, (CON NGƯỜI
viết hoa), vốn là mục tiêu là đích điểm
hàng đầu để phục vụ và bảo
vệ của Hội Thánh Công Giáo, như cố Giáo
Hoàng Gioan Phaolô II đă lập đi lập lại
nhiều lần. (Mời độc giả đọc
trích đoạn bài viết của linh mục
Nguyễn Ngọc Tỉnh, Ḍng Phanxicô liên quan tới bài
giảng của GM Đọc trong phần sau để
hiểu rơ nội vụ) Cũng
trong chiều hướng suy nghĩ ấy, chúng ta
đánh giá ra sao về nội dung bài viết
“Hội Đồng Giám Mục Việt Nam – Lên
tiếng hay không lên tiếng”[4]
được công bố trên Website của một cơ
cấu thường bị dư luận người Công
giáo trong nước mệnh danh là có “Hội” nhưng
không có “Đồng” ngay sau Hội nghị các Giám
mục ở Băi Dâu, Vũng Tàu đầu tháng 4-2010. Chúng
tôi hiểu những sự thật trên đây không
phải là mục tiêu ông Lữ Giang nhắm tới.
Như tiêu đề đă chỉ ra, bài viết
của ông hướng vào tờ báo điện
tử có tên là Nữ Vương Công Lư (NVCL), rồi
nhân đấy chĩa mũi dùi đánh phá các cá nhân
hoặc tập thể tín hữu Công Giáo ở trong cũng
như ngoài nước, những người đang
chia sẻ niềm đau của đông đảo
đồng đạo cũng như đồng bào
miền Bắc trước sự ra đi của
vị lănh đạo tinh thần đạo đức
và uy dũng của họ. V́ thế khi trích dẫn câu
nói trên đây của Đức TGM Giuse, ông LG đă
vô t́nh quên những gợi ư ngầm có hại cho
những đối tượng ông ta đang ra sức
bảo vệ mà chỉ tập trung dùng nó như
một tiền đề để đánh phá Website
NVCL. Đấy là thái độ và phản ứng
của hạng người gian ngoan, xảo trá và ác
độc, khiến cho tâm hồn bị vẩn đục,
hoảng loạn nên thiếu sự quân b́nh khi phán
đoán. Một
chứng minh khác: khi ông Lữ Giang lên án mạng lưới
NVCL là “kẻ giấu mặt” v́ những bài
viết không kư tên thật th́ ông lại quên rằng
trên Website chính thức của HĐGMVN có khá nhiều
bài được coi là quan trọng, thí dụ như
mấy bài viết mang giá trị quan điểm
của cơ cấu này gần đây (Bài “Hội
Đồng Giám Mục Việt Nam – Lên tiếng hay không
lên tiếng”, bài “Sự kiện – Thông tin và
những Góc nh́n”, và bài phỏng vấn Đức
TGM Ngô Quang Kiệt), chỉ kư tên chung là BBT của
mạng lưới trong khi người đọc
thừa biết tác giả những bài này là ai. Khó có
thể phủ nhận là các vị ấy cũng
muốn “giấu mặt”. Như vậy không
hiểu sự kiên này có làm bận ḷng ông Lữ
Giang không? Nói
một cách rốt ráo theo cách đánh giá của
nhiều người: với một kẻ cam tâm làm
việc theo “đơn đặt hàng” của
những thế lực gian ác như ông Lữ Giang th́
làm ǵ “c̣n có ḷng để mà bận?” Bởi
lẽ giản dị: nếu c̣n nhất điểm lương
tâm th́ chính đương sự là kẻ phải
tự cảm thấy ngại ngùng, tủi hổ để
tránh xa không dám trích dẫn câu trả lời trên
đây của Đức Cha Kiệt, v́ nó chính là mũi
tên bắn thẳng vào tim đen của ông, một
kẻ thiếu cái lương thiện tối
thiểu của người cầm bút, đă thường
xuyên lạm dụng những phương tiện
truyền thông có được trong tay để
trắng trợn xuyên tạc sự thật
với mục tiêu tàn nhẫn, phi bác ái là
hạ nhục, bôi nhọ những người
hiền lương, nặng ḷng đối với Giáo
hội, với quê hương, đất nước.
Không phải chỉ lần này mà đă rất
nhiều lần trong mhiều năm qua. Ngay trong
đoạn mở đầu, Lữ Giang viết: “Qua
bản tin thông báo đề ngày 22.4.2010, Văn Pḥng Báo
Chí Ṭa Thánh cho biết Đức Thánh Cha đă
bổ nhiệm Đức cha Phêrô Nguyễn Văn Nhơn,
hiện là Giám mục giáo phận Đà Lạt và
Chủ Tịch Hội Đồng Giám Mục Việt
Nam, làm Tổng Giám Mục Phó Tổng Giáo Phận Hà
Nội. Tin này đă phá tan âm mưu của một nhóm
công giáo ở miền Bắc đang mở chiến
dịch gây khủng hoảng cho Đức TGM Ngô Quang
Kiệt khiến ngài phải ra đi và vận động
Ṭa Thánh đưa giám mục quốc doanh đă
về hưu Nguyễn Văn Sang ra làm
“Giám Quản Tổng Giáo Phận Hà Nội”. Khá
nhiều bóng tối và mâu thuẫn được phát
hiện qua mấy gịng ngắn ngủi trong mệnh
đề thứ hai của trích đoạn trên đây.
Không hiểu tác giả có mê sảng không khi viết
khơi khơi như thế? Nhắm
mắt cắm cổ viết rằng: “tin này” tức
là tin GM Nhơn được bổ nhiệm
“làm Tổng Giám Mục Phó Tổng Giáo Phận Hà
Nội” nên đă phá tan được “âm
mưu của một nhóm công giáo ở miền
Bắc đang mở chiến dịch gây
khủng hoảng cho Đức TGM Ngô Quang Kiệt khiến
ngài phải ra đi…” (Người
viết tô đậm) không
hiểu bộ óc “bă đậu” của ông nghĩ
sao về một sự thật khác “hết sức
thật” là vài vị mũ cao áo rộng biết
uốn ḿnh theo chủ nghĩa thực dụng để
sống “tốt đời, đẹp đạo”,
thao túng HĐGM, và qua đó ảnh hưởng
được tới quyết định của
Vatican trong văn kiện công bố ngày 22-4-2010, mở
đường cho GM Nhơn về làm TGM Phó TGP Hànội
mà hệ quả tệ hại là ĐC Kiệt sẽ
phải giă từ đàn chiên yêu dấu của ngài? Đọc
tiếp đến đoạn tác giả viết là nhóm
giáo dân ở miền Bắc sau khi mở chiến
dịch gây khủng hoảng cho Đức TGM Kiệt,
c̣n “vận động Ṭa
Thánh đưa giám mục quốc doanh đă về hưu
Nguyễn Văn Sang ra làm
“Giám Quản Tổng Giáo Phận Hà Nội” (ông LG tô đậm), người ta không khỏi ph́
cười về sự bịa đặt vụng
về của người viết. GM
Nguyễn Văn Sang là ai và nhân cách như thế nào
có lẽ nhiều người đă biết. Cho nên thái
độ “gắp lửa bỏ tay người”
của LG cố t́nh làm ra khờ khạo để gán
cho “một nhóm CG ở miền Bắc” nào đó có
ư vận động TT cử GM Sang về làm giám
quản TGP Hànội rơ ràng là một sự bịa
đặt trâng tráo! Đấy là chưa nói tới
sự kiện năm nay GM Sang đă gần 80 tuổi
(sinh năm 1932) tức là đă quá tuổi hồi hưu
và sau nhiều lần t́m cách nán lại, đă
thực sự phải rời bỏ chức vụ sau
khi Vatican cử GM Nguyễn Văn Đệ thay thế. Chỉ
v́ mục tiêu đánh phá mạng lưới NVCL mà ông
LG đă nói càn về một điều không thể
xảy ra: một GM 78 tuổi đă được
Vatican quyết định cho về hưu (dù
đương sự chưa muốn) mà lại có
thể được tái cắt cử vào một
vị trí không những quan trọng mà c̣n đa đoan,
nặng nhọc hơn rất nhiều! Đến
một người nông dân chất phác cũng
hiểu như thế lẽ nào cái “nhóm giáo dân
ở miền Bẳc” mà ông LG dùng để ám
chỉ những người chủ trương điện
báo NVCL không hiểu? Nh́n rộng ra theo văn mạch
của LG, “nhóm giáo dân miền Bắc” này c̣n bao
gồm một nhóm trí giả Công giáo trong đó có
Nguyễn Hữu Vinh và các linh mục DCCT ở Hànội. Điểm
tức cười là tiếp theo đó, nhằm tô
điểm cho câu chuyện tưởng tượng thêm
mặn mà để bịp công luận, tác giả trưng
dẫn những chứng từ để nói tới
những điều thiên hạ đă rơ từ khuya
về bản chất sống “tốt đời,
đẹp đạo” của GM Sang. Có điều
bản chất ông Vít Vồ này hơi phổi ḅ không
khôn khéo như mấy ông to quyền lớn chức khác
để biết giấu diếm và ngụy trang cho cái
đuôi làm tôi đảng và nhà nước, nên
dễ bị mọi người nhận diện. Đây
là lần đầu tiên trong đời cầm bút ông
LG công khai bôi bác một GM là “quốc doanh” hay tay
sai nhà nước, chỉ v́ nhu cầu phải
củng cố cho câu chuyện bịa đặt là
Website NVCL đang mưu toan vận động
đưa ông này về làm Giám quản ṭa TGM Hànội,
chỉ v́ dễ được “Ông Nhà Nước”
chấp nhận. Đúng
là đ̣n phản chủ “gậy ông đập lưng
ông”! V́ mê muội LG không nhận ra rằng chính
sự kiện này đă gợi ư cho nhiều người
vốn vô tâm, ít thắc mắc, bỗng dưng
nhận ra những sự thật chua xót ẩn
giấu bên trong và đàng sau việc Đức TGM Ngô
Quang Kiệt phải ra đi và GM Nhơn được
cử về làm TGM Phó TGP Hànội với quyền
kế vị. Từ đấy, trong tim, trong óc họ
sáng lên những câu hỏi nhức nhối: (1)
Do đâu và v́ căn nguyên nào khiến Đức TGM
Kiệt phải ra đi? (2)
Sự ra đi này lợi cho ai? và gây thiệt hại,
đau đớn cho ai? (3)
Tại sao GM Nguyễn Văn Nhơn lại dễ dàng
được nhà cầm quyền Hànội chấp
thuận nhanh chóng như vậy? Phải chăng , cũng
như HY Mẫn, TGM Thể, ông đă “biết” thinh
lặng trong những biến cố ṭa Khâm sứ, Thái
Hà, Tam Ṭa, Đồng Chiêm cũng như đă
nhắm mắt để “Ông Nhà Nước” ăn
cướp Giáo Hoàng Học Viện, Đàlạt,
một biểu tượng của nền giáo dục
Công giáo? Và
mọi người đă tự t́m được câu
trả lời. Những câu trả lời rỉ máu! Từ
đông, Lữ Giang đánh sang tây: Ngoài
chuyện hạch xách mạng lưới NVCL, LG c̣n lăng
ba vi bộ chuyển mũi dùi đánh phá sang những
người, những tập thể truyền thông
nặng ḷng đối với thân mệnh quê hương,
đất nước, nói riêng đối với
niềm tin tôn giáo. Trước
hết, cây bút hung hăn này đă chĩa vào các linh
mục Ḍng Chúa Cứu Thế Việt Nam trong đó có
mạng lưới dcctvn.net của những
mục tử đạo đức, thánh thiện và
can trường, hết ḷng yêu thương Giáo
hội và Đất nước. Cho đến
những ngày gần đây đảng và nhà nước
CSVN vẫn đang t́m hết cách để đánh
sập mạng lưới này. Dưới
đây là vài chi tiết bộc lộ dă tâm ấy: 1.-
Trong mục tác giả gọi là Lập Các Sư Đoàn
Tác Chiến, nói về nguyên lai, gốc gác trang điện
báo NVCL, ông viết “các
chuyên viên đă phát hiện một cách dễ dàng: Người
đứng tên đăng kư là một cựu đệ
tử Ḍng Chúa Cứu Thế”. 2.-
Nghĩ rằng như thế chưa đủ rơ là
điện báo NVCL có liên hệ xa gần với quư
linh mục DCCT, ở một đoạn khác, Lữ
Giang viết “Một
kư giả công giáo ở Hà Nội (giấu tên) thường
giúp chúng tôi lấy tin tức và kiểm tra tin tức
ở Hà Nội cho biết chính
anh đă được một linh mục Ḍng Chúa
Cứu Thế ở Hà Nội[5]
yêu cầu đưa tin và viết bài cho nuvuongcongly.net.”
3.-
Tiếp theo đó,
ở một đoạn khác ông viết: “Website
duy nhất của Công Giáo giới thiệu
nuvuongcongly.net là website dcctvn.net của Ḍng Chúa
Cứu Thế Việt Đến
đây chúng ta cần nhớ lại thái độ và
hành động quyết liệt, can đảm của
các cha DCCT đối với đảng và nhà nước
CSVN như thế nào và nội dung Website dcctvn.net
thẳng thắn, giá
trị ra sao khi
đưa tin, b́nh luận và nhận định
về bản chất phi nhân, tham lam và độc ác
của bọn chó săn Hànội. Cho đến hôm
nay mọi người vẫn chưa quên được
h́nh ảnh các linh mục, tu sĩ DCCT cùng đám
đông giáo dân vui vẻ, hiên ngang cầm cành thiên
tuế lũ lượt trên đường phố cùng
nhau cầu nguyện, tiễn đưa 8 giáo dân ra ṭa
ở Hànội năm xưa. Từ đấy giúp chúng
ta phát hiện lập trường của ông Lữ
Giang và thâm ư ác đơc của ông ta khi viết bài
“NVCL để rơi mặt nạ!” với ác ư nương
theo đó bôi bác DCCTVN, hạ giá mạng lưới dcctvn.net.
Đúng
là một mũi tên bắn ra nhưng có thể hạ
hai ba con chim cùng một trật. Chưa hết. Điều
quan trọng và cũng là mục tiêu chính yếu
của cây bút nhiều mẹo vặt này là tiếp
tay đảng và nhà nước bao che cho những
“con sâu mọt” đang đục khoét để làm
băng hoại Giáo Hội quê nhà, gây liên lụy
tới uy danh của Hội Thánh. Tờ
báo điện tử NVCL mới ra đời gần
đây do những nhu cầu cấp bách ở quốc
nội nên có thể chưa có nhiều người
ở hải ngoại biết đến. Nhưng
mạng lưới của DCCTVN th́ dù là người
ngoài Công giáo cũng đă hơn một lần nghe
biết về nội dung dứt khoát đối kháng
chế độ, bênh vực chân lư cùng với
những tên tuổi như các linh mục Vũ
Khởi Phụng, Lê Quang Uy, Nguyễn Văn Khải,
Nguyễn Văn Thật, Nguyễn Ngọc Nam Phong,
Phạm Minh Triệu, Phạm Trung Thành, Giám tỉnh chi
Ḍng ở VN, những khuôn mặt sáng ngời đă
can đảm dùng những bài giảng và cả
những bài viết công khai bênh vực đám đông
giáo dân thấp cổ bé miệng trước
những đ̣n thù ác độc của công an,
cảnh sát nhà nước. Là những môn đệ
đích truyền của Đấng Cứu Thế -hơn
nữa, là những Ngôn Sứ được Thiên Chúa
sai đi-, các mục tử này c̣n mạnh dạn
đánh thẳng vào cốt lơi chủ nghĩa chuyên chính,
độc tài, độc đảng, vô tôn giáo
cộng sản, một chủ nghĩa đă sản
sinh ra những con người không óc, không tim đang
là mối họa tâm phúc trên quê hương Việt
nam hôm nay. Riêng
với Kiến trúc sư Nguyễn Hữu Vinh, một
nhá báo “bất đắc dĩ” v́ không thể
ngồi yên trước cảnh ngộ đau thương
của Giáo hội đă trở thành thông tín viên, hơn
thế, thành nhà b́nh luận thời cuộc với
những bài phân tích, nhận định sắc bén
được liên tiếp đưa lên mạng và
được nhiều diễn đàn ở hải
ngoại, bao gồm VietCatholic, nguyệt san Diễn
Đàn Giáo Dân đăng tải trong những năm
tháng vừa qua, Lữ Giang đă có những lời
lẽ sau đây: “Nguyễn
Hữu Vinh trước đây là kư giả thường
cung cấp tin tức về cuộc đấu tranh
ở Thái Hà cho Vietcathoclic, nhưng sau khi bị công an
gọi “đi làm việc” ba lần, Nguyễn
Hữu Vinh đă đổi chiều, nên Vietcatholic không
dùng tin của Nguyễn Hữu Vinh nữa. Nguyễn
Hữu Vinh trở thành phóng viên thường xuyên
của NVCL” Đọc
Nguyễn Hữu Vinh trước cũng như sau khi
bị công an nhà nước hành hung, gây trọng thương,
sau đó lại bắt đi thẩm cung, người
ta không hiểu anh đổi chiều như thế nào?
Phải chăng v́ anh đă thẳng thắn chỉ ra
những “con sâu” đang “làm
rầu nồi canh” Giáo hội liên quan tới
những chuyện toa rập với guồng máy
thống trị CS để ảnh hưởng
tới quyết định của Vatican trong biến
cố thay bậc đổi ngôi ở ṭa TGM Hànội
hiện nay? Hay chỉ v́ những bài viết của
anh gần đây đă xuất hiện trên mạng
Nữ Vương Công Lư, một khắc tinh của
chế độ CSVN và cũng là một mũi gai
nhọn đối với những Đấng Bậc
đă bán ḿnh cho quyền lực gian ác? Riêng điều
LG nói là v́ NHV đă đổi chiều“nên
Vietcatholic không dùng tin” của anh nữa, chúng tôi
đă đích thân hỏi thẳng NHV và được
anh cho biết sự thật không phải thế mà nó
tùy thuộc vào quan điểm “khi nóng khi lạnh”
của mạng lưới tự mệnh danh là “Thông
Tấn Xă Công Giáo” này. Đối
với những cá nhân và tập thể người
Việt ở hải ngoại thường có những
tiếng nói chia sẻ với những nhà đấu
tranh cho tự do tôn giáo, cho công bằng lẽ phải
và nhân quyền, nhân phẩm ở trong nước, ông
Lữ Giáng cũng không tha. Bằng thứ ngôn
ngữ xách mé, trong một bài viết khác có tiêu
đề “Những kẻ giấu mặt” đưa
lên NET ngày 20-4 cũng nhằm đánh phá NVCL, ông
gọi những thành phần này là bọn “Công
giáo Giao điểm”, “thần học chống
cộng”, “thần học phèng la”, “nhóm Ta
Phải”….. Ngay
trong bài “NVCL để rơi mặt nạ!” LG
viết: “Ở hải ngoại, chỉ có Nhóm Ta Phải
là chống Toà Thánh và HĐGMVN, đ̣i Giáo Hội
phải tiếp tục con đường chiến
tranh lạnh để phá sập chế độ
cộng sản Việt Nam”. Chỉ
với những câu hàm ư mỉa mai, công kích những
thành phần đối kháng chủ nghĩa độc
tai, phi nhân độc ác, vô tôn giáo cộng sản như
“thần học chống cộng”, “đ̣i
Giáo Hội phải tiếp tục con đường
chiến tranh lạnh để phá sập chế độ cộng
sản Việt Nam” người đọc đă
nhận ra ông Lữ Giang đang đứng ở đâu.
Thử
hỏi: với một chủ nghĩa tàn độc
đang gieo rắc những tai ương kinh hoàng trên
đất nước chúng ta như chủ nghĩa
cộng sản có cần
phải chống không? Và với một chế
độ bất tài, tham nhũng, ruỗng nát, đang
ra sức lũng đoạn tôn giáo, bắt bớ,
đọa đày những người yêu nước
đấu tranh cho dân chủ, cho nhân quyền, nhân
phẩm như chế độ Hànội có
cần phải phá sập không? Cha
Nguyễn Ngọc Tỉnh viết ǵ để bị nói
hỗn? Trong
bài viết đề ngày 20-4 có tiêu đề
“Những kẻ giấu mặt”, ông Lữ Giang c̣n
trắng trợn bôi bác cha Nguyễn Ngọc Tỉnh
một linh mục già rất uy tín, đạo đức
thuộc Ḍng Thánh Phanxicô Khó Khăn, chỉ v́ cha
đă viết nhiều bài nhận định nói lên
nỗi băn khoăn thao thức của cha đối
với tiền đồ Giáo hội, trong đó có
những bài nhắc nhở các vị chủ chăn có
hành vi “chó câm” như lời lên án của Đức
đương kim Giáo Hoàng Biển Đức[6]
hăy biết sớm ăn năn, xám hối. Ông
LG viết: “Mới
đây, nhân khi các giám mục Việt Nam đi
viếng Ad limina và nhận chỉ thị mới
của ĐTC, Linh mục Pascal Nguyễn Ngọc
Tỉnh thuộc ḍng Phanxicô ở trong nước cũng
đă triển khai môn “thần học chống
cộng” này trong bài “Cứ phải nói dù không biết nói”, có
nghĩa là cứ phải “đánh phèng la”. Được
biết, bài “Cứ phải nói dù không biết nói”
của cha Tỉnh phổ biến trên mạng ngay sau
khi GM Đọc “cắt xén” lời Tiên tri Giê-rê-mi-a
để đưa vào bài giảng tại nhà thờ
ngoại thành Phaolô ở Vatican tháng 6 năm ngoái (mà
người viết đă có dịp đề cập
trong đoạn trước), với chủ ư bào
chữa cho sự im lặng của các GM. Bài viết này
từng được loan truyền rộng răi trên các
mạng lưới truyền thông CG trong và ngoài nước
thời gian ấy, kể cả mạng ViệtCatholic.
Riêng nguyệt san DĐGD đă đăng tải trên
số 96 phát hành tháng 11-2009. Sau
đây là một đoạn trích trong bài viết
của cha Tỉnh: “Đức
cha Đọc nói tiếp: ‘Nếu
có ai không thích cộng sản, người ấy không
nên yêu cầu chúng tôi khích bác họ.’ Chắc không
có ai yêu cầu các giám mục ‘khích bác’ cộng
sản đâu, v́ làm như thế là thiếu khôn
ngoan và chẳng ích lợi ǵ. Nhưng sống
trong một xă hội gian dối, bất công, phi nhân,
th́ thinh lặng là ǵ nếu không phải là đồng
loă? “Nhưng
có lẽ điều quan trọng đáng nói nhất
trong bài giảng của đức cha Đọc là
việc ngài lấy Lời Chúa làm điểm tựa. “Trong
một bối cảnh hết sức đặc
biệt như đă nói ở trên, đức cha Đọc
có vẻ không phải minh định cho bằng giăi bày
nỗi niềm của ḿnh, và cũng là của anh em
giám mục của ḿnh. Để làm việc đó,
ngài dựa vào lời Chúa trong đoạn sách Giê-rê-mi-a
đọc trong thánh lễ hôm đó. Trong đoạn
sách này, qua cuộc đối thoại giữa ngôn
sứ với Thiên Chúa, ngôn sứ Giê-rê-mi-a kể
lại câu chuyện ông được Thiên Chúa kêu
gọi đi làm ngôn sứ, đi truyền đạt
lời Chúa cho anh em. ‘Lạy Đức Chúa, con đây
c̣n quá trẻ, con không biết ăn nói !” (Gr 1,6)…
đức cha Đọc c̣n đi xa hơn khi trích
dẫn đoạn tiếp theo, là lời Chúa nói
với ngôn sứ: “Ta sai ngươi đi đâu, ngươi
cứ đi, Ta truyền cho ngươi nói ǵ, ngươi
cứ nói’ (Gr 1,7). Trích dẫn câu này để biện minh cho sự
thinh lặng của ḿnh th́ đă là chuyện lạ
rồi. Càng lạ hơn nếu ta đọc tiếp
lời của Chúa trong đoạn sách Giê-rê-mi-a, nhưng
đức cha Đọc đă bỏ không trích
dẫn: ‘Đừng sợ chúng, v́ Ta
ở với ngươi để giải thoát ngươi,
– sấm ngôn của Đức Chúa. Rồi Đức
Chúa giơ tay chạm vào miệng tôi và phán: Coi, hôm
nay ta đặt ngươi đứng đầu các
dân các nước, để
nhổ, để lật, để huỷ, để
phá, để xây, để trồng’ (Gr 1,7-10). Như
thế có nghĩa là Chúa không chấp nhận lư do Giê-rê-mi-a
đưa ra nhằm từ chối sứ mạng
được giao: ‘quá trẻ, không biết ăn nói.’
Đổi lại Chúa hứa với Giê-rê-mi-a: ‘Có
Ta ở với ngươi để giải thoát ngươi.’
Lời hứa của Chúa, vẻn vẹn chỉ có
vậy. Thế nhưng nếu ta hiểu, nếu ta tin
Thiên Chúa là Đấng nào, th́ lời hứa đó là
quá đủ. Và ngay sau đó là một sứ
mạng khủng khiếp ngôn sứ phải chu toàn: ‘đứng đầu các dân các nước để
nhổ, để lật, để huỷ, để
phá, để xây, để trồng.’ “Như
vậy, câu chuyện Giê-rê-mi-a được Chúa
gọi đi làm ngôn sứ không đơn thuần
chỉ có việc Giê-rê-mi-a e dè, ngần ngại, không
dám nhận trách nhiệm với lư do ‘Lạy Chúa,
con đây c̣n quá trẻ, không biết ăn nói’
để đức cha Đọc làm điểm
tựa cho bài giảng, và từ đó biện minh cho
thái độ thinh lặng của các giám mục…” Chỉ
một trích đoạn trên cho người đọc
nhận ra hai điều: thứ nhất là sự chân
thành, ḷng ngay thẳng của người mục
tử Ḍng Thánh Phanxicô khi công khai vạch trần
dụng ư gian dối của GM Đọc; và thứ
hai là bộ mặt thật thiếu lương
thiện trí thức của Lữ Giang xuyên qua
những lời lẽ hỗn xược của
đương sự. Nhân đây cũng xin thông báo là
cho dù có những lời khích bác của LG, cha Tỉnh
cũng vừa gửi cho chúng tôi bài viết mới có
nhan đề “Phút tưởng tượng” cha
viết đúng ngày 30-4, tưởng niệm 35 năm
CS thôn tính miền Nam. Bài
viết của người Mục tử già Ḍng Thánh
Phanxicô Khó Khăn có những câu: “…Vào
đúng thời điểm miền Nam kỷ niệm
35 năm có người gọi là giải phóng, có người
cho là mất nước, Giáo Hội Công Giáo Việt
Nam đang trải qua một cơn thử thách
ngặt nghèo…. kể từ ngày Toà Thánh Vatican công
bố quyết định bổ nhiệm đức
cha Phê-rô Nguyễn Văn Nhơn làm Phó Tổng Giám
Mục Hà Nội với quyền kế vị Đức
Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, có thể nói: chưa
bao giờ HĐGMVN và ngay cả TT Vatican, lại bị
dư luận chỉ trích công khai và mạnh mẽ như
lúc này. “….
điều làm mọi người băn khoăn lo
lắng nếu không nói là thất vọng ê chề,
đó là mọi chuyện
đang diễn ra theo đúng kịch bản của
Uỷ Ban Nhân Dân Thành phố Hà Nội đứng
đầu là Chủ tịch Nguyễn Thế Thảo:
bằng mọi cách
phải “bứng” Đức Tổng Kiệt ra
khỏi địa bàn Hà Nội. Và người
đến thay thế Đức Tổng Kiệt là
Đức Cha Nguyễn Văn Nhơn…Có phải
nguyện vọng thiết tha và quyền lợi chính
đáng của khối tín hữu Công Giáo không
chỉ riêng Hà Nội mà trên cả nước
Việt Nam, đă bị
hy sinh để làm đẹp ḷng chính quyền Hà
Nội? Trong
một đoạn kế, cha nhận định: “Trong
hoàn cảnh này, bất cứ ai đến thay thế
Đức Tổng Kiệt cũng phải được
chính quyền Hà Nội chấp nhận. Và người
đó, tài cao đức cả đến đâu, cũng
sẽ bị đánh giá là “người của Nhà Nước”.
Trong t́nh huống đó, làm sao đức cha Nguyễn
Văn Nhơn có được sự tin tưởng,
kính nễ cần thiết để lănh đạo?” Đề
cập điều tưởng tượng mang
nặng niềm mơ ước của ḿnh, cha
Tỉnh viết: “Xin
cho tôi một phút tưởng tượng. Đó là
ngay tại Nhà thờ Chính Toà Hà Nội, sau khi đọc
văn thư bổ nhiệm, sau khi nói lời cám ơn
Đức Giáo Hoàng đă tin tưởng ḿnh, đức
cha Nguyễn Văn Nhơn tuyên bố cho cộng đoàn
là sẽ gửi văn thư xin từ chức
Tổng Giám Mục Phó Hà Nội với quyền
kế vị. Mục đích là để đem
lại sự b́nh an cho Giáo Hội giữa lúc phong ba băo
táp, tạo nên sự hiệp nhất cho cộng đoàn
đang bị xâu xé, chứng minh Giáo Hội không
lệ thuộc vào Nhà Nước, hiệp thông
với vị Tổng Giám Mục được
mọi người kính yêu đang một ḿnh ngày
đêm vác thập giá, cuối cùng là v́ ngài không ham
hố quyền lực mà chỉ muốn noi gương
người đă rửa chân cho môn đệ trong
bữa Tiệc Ly…” Bài
viết này là thước đo ḷng yêu mến Giáo
hội và quan điểm dứt khoát không dời
đổi của cha Pascal, cho dù đă bị một
giáo dân đồng hương nói hỗn. Cha cũng
cho chúng tôi hay là khác với những lần trước,
lần này bài viết của cha đă không được
VietCatholic nhận đăng! Thêm một lần
nữa cho thấy lập trường kiểu
“tắc kè” của chủ nhân mạng lưới này. Thà mất Giáo
hội chứ không để mất… Với
người trong nước, ngoài các linh mục DCCT và
cha Tỉnh, Ḍng Thánh Phanxicô, LG c̣n nhắm vào
những khuôn mặt mà đương sự gọi là
“nhóm giáo dân Hànội” để gán cho cái chủ
trương bịa đặt đầy gian ư và ác
ư của y là “Thà mất giáo hội chứ không
để mất đất”.
Hàm ư của LG gửi gấm trong câu nói gán ghép
được chính đương sự tô đậm
này là gián tiếp nhắc tới những buổi
cầu nguyện đ̣i đất của giáo dân
tại ṭa Khâm sứ, tại Thái Hà, Tam Ṭa trước
đây. Tác giả cố t́nh quên điều các cha Vũ
Khởi Phụng, Lê Quang Uy, Phạm Trung Thành đă hơn
một lần nhấn mạnh trước đám
đông quần chúng về ư nghĩa những buổi
hàng chục ngàn giáo dân tập trung cầu nguyện,
hát Kinh Ḥa B́nh là để đ̣i cho Công Lư, Tự
Do và những quyền căn bản của con người,
trong đó có quyền Tự Do Tôn Giáo phải
được phục hồi. Chỉ
cần trả lời câu hỏi rốt ráo: Ai,
giới chức nào đă cam tâm xếp hàng sau lưng
chế độ bạo tàn, ngoảnh mặt làm ngơ
trước cảnh tượng một mảng thân ḿnh
của Hội Thánh là TGP Hànội bị banh da, xẻ
thịt và cả đến biểu tượng thánh
thiêng nhất là Thập Giá cũng bị đập nát
ở Núi Thờ, Đồng Chiêm là người ta thấy
ngay được ư nghĩa nghịch đảo hàm
ẩn trong lời gán ghép trên đây của LG. Là
chứng nhân của một thời đại điên
đảo khiến cho những giá trị đạo
đức cũng bị phôi pha v́ chủ trương
tàn ác, thâm đơc của tập đoàn thống
trị cộng sản, chính cố GM Phaolô Lê Đắc
Trọng, nguyên GM Phụ tá Đức TGM Hànội Ngô
Quang Kiệt đă vẽ ra cho chúng ta thấy những
h́nh ảnh vô cùng ảm đạm sau đây trong
Hồi Kư của ngài: “Giám Mục đoàn,
yếu
(...) Thiếu đoàn kết, chia rẽ theo miền, theo
địa phương (…) Vị th́ chỉ
lo cho quyền lợi của Giáo phận ḿnh, không
quan tâm mấy đến quyền lợi chung;
vị khác lo bảo vệ vinh quang (học vị),
hầu hết nhút nhát sợ sệt, nhất là các
vị miền Nam, v́ luôn bị mặc cảm
chiến bại. Đức Giám Mục Mỹ Tho đạo
đức chân chính bị coi là lẩm cẩm. Không
thiếu những vị kỳ thị Giáo phận
nhỏ to, thầm mơ ước, và thậm chí
nếu có thể, vận động cách nào đó
để được chuyển vào những vị
trí cao sang.”
(Chứng Từ của một Giám Mục”, trang 256
– DĐGD ấn hành ở nam CA. cuối năm 2009) Ở
một đoạn khác, ngài viết: “Một
Đức Giám Mục nói về Tổng Đại
Diện của ḿnh đang thao túng mọi việc trong
Giáo phận mà vị
đó đă là và nay vẫn c̣n tinh thần patriot,
Toà Thánh đă biết, dư luận chống đối,
muốn vị đó từ chức. Đức Giám
Mục nói: “Ông
ấy tốt, giúp nhiều việc, làm sao băi chức
ông được. Khi nào tôi chết, tức
khắc ông ấy hết quyền”. Bi đát làm sao! Truyện thật 100%!
Những ấn loát muốn được ra mắt,
phải dán nhăn hiệu “Đoàn
Kết”. Các tác phẩm mất giá một
phần, bị nghi ngờ. Nay dưới nhăn
hiệu “Xuất
bản của Toà Tổng Giám Mục”. Lănh
tụ đă vào ngự toà rồi!” (Sách
đă dẫn, trang 261-262) Vị
GM và Tổng Đại Diện được đề
cập ở đây chính là ngài Phạm Minh Mẫn và
linh mục Huỳnh Công Minh, người được
giáo dân mỉa mai là “LM Quốc Doanh” trong “Tứ
Nhân Bang” mà cho đến lúc này vẫn tiếp
tục làm TĐD bên cạnh ngài Áo Đỏ! Trong
bối cảnh bi đát như thế th́ câu gán ghép
kể trên của Lữ Giang cho tập thể giáo dân
giáo sĩ trong Giáo hội miền Bắc chỉ
cần đổi lại như sau: “Thà mất
giáo hội chứ không để mất… quyền
lợi và mũ gậy GM” là
hoàn toàn thích đáng đối với thiểu
số những khuôn mặt điển h́nh đang lèo
lái HĐGMVN hiện nay. HY
Mẫn đang “đối thoại” với chế
độ CS qua cung cách tươi cười, cụng
ly và ôm hôn các lănh tụ Đỏ Một
điều dễ nhận ra là càng điên cuồng
đả kích NVCL, ông Lữ Giang càng tỏ ra lúng túng
và mâu thuẫn trong việc bênh vực những tay sai
của nhà nước đang “leo cao lặn sâu”
trong Giáo hội và đă thành công trong việc vận
động Vatican loại bỏ Đức TGM Giuse. Vài
chi tiết sau đây trong bài viết của Lữ
Giang chứng tỏ điều ấy: “Ngày
30.10.2009, NVCL tung ra bài “Điều ǵ sẽ xảy
ra nếu Đức cha Kiệt phải ra đi?”,
bi thảm hóa sự ra đi của Đức TGM
Kiệt như sau: ‘Việc
Đức Cha Kiệt từ chức, nếu xảy ra,
sẽ là một dấu
hiệu khuất phục của Giáo Hội Công Giáo trước
đ̣i hỏi của nhà cầm quyền Cộng
sản, v́ nhà cầm quyền, sau vụ ṭa Khâm
Sứ cũ và Thái Hà, đă công khai yêu cầu
giới hữu quyền của Giáo Hội “xử lư
nghiêm minh” Giám Mục Ngô Quang Kiệt’. “Ngày
21.11.2009, dưới đầu đề ‘Sức khỏe Đức
tổng và những tin đồn’ NVCL lại
viết: ‘Trong khi đó, cũng vào thời điểm
này, một số vị lănh
đạo cao cấp của Giáo Hội Việt Nam
đă có những “giao thiệp” đáng quan ngại
với các vị lănh đạo cao cấp của Nhà
nước Cộng sản, khiến cho dư
luận đặt vấn đề “lư do từ
chức v́ sức khỏe” của Đức tổng
không phải là lư do chính yếu.’” (Người viết bài này tô đậm để
lưu ư độc giả). Lại
thêm một chuyện “Gậy ông đập lưng ông”
khi chúng ta nhớ lại những lời loan truyền
nửa kín nửa hở trong dư luận bà con ở
Hànội đầu tháng tư và sự xác nhận
trong bản tin của Asia News về lời tuyên bố
thẳng thừng của Đỗ Quư Doăn, Thứ trưởng
TT/TT cộng sản với báo chí trong nước
về số phận Đức TGM Kiệt và việc
GM Nhơn mau mắn được bổ nhiệm làm
Phó TGM Hànội có quyền thế vị. Riêng đoạn
ông LG trích bài viết “Sức khoẻ
Đức Tổng và những tin đồn”
của NVCL là “một số vị lănh đạo
cao cấp của Giáo Hội Việt Nam đă có
những “giao thiệp” đáng quan ngại với các
vị lănh đạo cao cấp của Nhà nước
Cộng sản” th́
rơ ràng là ông đă tiếp tay đắc lực cho
lời tố cáo có bằng chứng và có cơ
sở vững chắc của NVCL khi những người
bám sát thời sự đă hơn mật lần nh́n
thấy tận mắt trên Youtube, trên màn ảnh TV, trên
báo chí những bức h́nh chụp các bậc vị
vọng như HY mẫn, TGM Thể và cả GM Nhơn,
đương kim chủ tịch HĐGMVN và cũng là
người vừa được đặc cử vào
vai tṛ TGM Phó Hànội đang ôm hôn những lănh
tụ CSVN, hoặc đang tươi cười
xếp hàng chờ tới phiên được vinh
dự bắt tay Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng
CSVN (bằng cả hai tay với vẻ hân hoan tươi
rói!).
Gm Nhơn,
Hy Mẫn, Tgm Thể
“xếp hàng dọc” chờ bắt tay kẻ đă
từng có hành vi lật lọng đối với
đức Tgm Ngô Quang Kiệt! Thái
Hà chỉ là một góc phố nhỏ (!) Một
đoạn khác trong bài, LG viết: “Tổng
Giáo Phận Hà Nội bao gồm đến 9 giáo
phận: Lạng Sơn, Hải Pḥng, Bắc Ninh, Hưng
Hóa, Bùi Chu, Phát Diệm, Thái B́nh, Thanh Hoá và Vinh. Riêng
Giáo Phận Hà Nội bao gồm một diện tích
7.000 km2, có 282.886 giáo dân với 134 giáo xứ và 57 linh
mục. Thái Hà chỉ là một góc phố nhỏ”. Về
phương diện vật thể, ông LG viết đúng.
Thái Hà (trước đây c̣n có tên gọi thân thương,
quen thuộc của cư dân Hànội là Thái Hà
Ấp), một thôn ấp, một giáo xứ nhỏ
trong cả ngàn giáo xứ trong Tổng Giáo Phận Hànội.
Nói theo ngôn ngữ hàm ư miệt thị của tác
giả LG: “Thái Hà chỉ
là một góc phố nhỏ” cũng chẳng sai. Nhưng,
nếu nh́n qua lăng kính của những tín hữu
chơn chất, thuần lương, luôn đặt
hết niềm tin vào sự quan pḥng của Thiên Chúa,
Đấng thấu biết mọi sự -biết kẻ dữ người lành, biết tên lưu
manh, người chân thật, biết những ǵ hay
dở, xấu tốt ẩn sâu sau bộ áo thày tu: áo
đen, áo trắng, áo tím hay áo đỏ-… chúng
ta sẽ phát hiện cái kích thước mênh mông,
lớn rộng và sức mạnh vạn năng
tiềm tàng bên trong cái “góc phố” nhỏ nhoi
ấy. Khi
biến cố Thái Hà nổ ra, Đức Cha Cao Đ́nh
Thuyên, Giám Mục Vinh đă nói một câu bất
hủ: “Chuyện
của Thái Hà cũng là chuyện của Vinh”.
Câu nói này không chỉ là lời nói suông nơi đầu
môi chót lưỡi. Nó đă được minh
chứng hùng hồn bằng hành động cụ
thể khi vị chủ chăn đạo cao đức
trọng này cùng với đoàn chiên của ngài lũ
lượt t́m về mảnh đất nhỏ bé Thái
Hà hiệp thông cầu nguyện, hát Kinh Ḥa B́nh để
một ḷng đ̣i hỏi công lư, dân chủ, tự
do. Cùng một ư nghĩa ấy, chúng ta có thể nói:
chuyện của giáo xứ Thái Hà cũng là chuyện
của 134 giáo xứ thuộc Giáo phận Hànội và
xa hơn, của cả ngàn giáo xứ thuộc các Giáo
Phận Lạng Sơn, Hải Pḥng, Bắc Ninh, Hưng
Hóa, Bùi Chu, Phát Diệm, Thái B́nh, Thanh Hoá và Vinh. Nh́n
lại biến cố Tam Ṭa, nói theo ông LG th́ Xă Đoài
về mặt vật thể cũng chỉ là một góc
nhỏ của Giáo phận Vinh. Nhưng trong năm 2009
đă có lúc nó đă mời gọi được
250 ngàn giáo dân, giáo sĩ (tức ¼ triệu) từ
khắp nơi t́m về để tỏ t́nh liên
đới hiệp thông. Họ tới Xă Đoài
bằng mọi phương tiện, kể cả
vất vả vượt sông, lội ruộng xuyên qua
những thôn ổ xa xôi để tránh bọn chó săn
áo xanh, áo vàng của chế độ ŕnh ṃ, săn
đuổi. Được như vậy chính là
nhờ sức mạnh của niềm tin vàng đá
đặt để nơi Thiên Chúa qua những tôi
trung của Ngài là những GM Ngô Quang Kiệt, Cao Đ́nh
Thuyên, các linh mục Triều, Ḍng. Từ đấy,
chính cái nhỏ nhoi, hèn mọn của Thái Hà, của
Xă Đoài, của cây Thánh Giá đơn sơ nơi
giáo xứ Đồng Chiêm đă và đang cưu mang
h́nh tượng của nhưng hạt cải trở
thành những cây cao bóng mát cho chim trời bay về xây
tổ. Và
đấy cũng chính là một cuộc thử
lửa, một thách đố quan trọng và nghiêm chính
cho người sẽ thừa kế Đức
Tổng Giám Mục Giuse. Tâm
t́nh rướm máu của người viết Trước khi đóng lại bài
viết này, tôi xin được ghi lại vài sư
thật bên lề. Việc ông Lữ Giang (hay Tú Gàn,
một bút danh khác của cựu Thẩm phán
Nguyễn Cần) dùng ng̣i bút để đả kích,
đánh phá những người, những tập
thể có lập trường đối kháng với
chủ nghĩa cộng sản trong cũng như ngoài
nước là một sự thật ai cũng biết.
Không phải lúc này ông mới lên tiếng. Những
tiếng nói ác độc của ông đă dai dẳng
cất lên từ vài thập niên qua. Khi linh mục Lư phát động
cuộc đấu tranh cho tự do tôn giáo, ông dùng
thứ ngôn từ xách mé gọi linh mục Nguyễn Văn
Lư là “Ngôn Sứ Đô La”. Ông c̣n công khai tiếp
tay những nguồn dư luận do công an Hànội
tung ra để vừa viết vừa mạnh
miệng loan truyền trong dư luận là linh mục
Lư có vợ và nhiều con. Hồi ấy sau khi ông công
bố bài viết có tên là “Ván Bài Lật Ngửa”
kư danh Tú Gàn kết án cha Lư đủ điều,
bất đắc dĩ cá nhân tôi đă phải vượt
qua những dè dặt thường lệ để lên
tiếng qua bài “Mặt Thật Của Ông Tú Gàn Xuyên
Qua Ván Bài Lật Ngửa”, với hy vọng ngăn
chặn phần nào nọc độc trong bài viết
của ông. Lần này, việc ông trở
lại đả kích, đánh phá mang tính nghiêm
trọng hơn nhiều. Mạng NVCL chỉ là cái cớ
để ông thọc sâu mũi dùi vào những
biểu tượng từng được đồng
bào trong và ngoài nước yêu mến và kỳ
vọng trong cuộc đấu tranh cho tự do tôn giáo,
cho nhân quyền nhân phẩm hiện nay, những
biểu tượng đă tạo nên mối âu lo tâm
phúc cho đảng và nhà nước CSVN. Tôi muốn nói
tới những khuôn mặt tuyệt vời, tiêu
biểu trong linh-mục-đoàn Ḍng Chúa Cứu Thế
Việt Tôi đặc biệt muốn nói
tới cha Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh, người
mục tử già Ḍng Thánh Phanxicô Khó Khăn đang kiên
tŕ dùng những bài viết của ḿnh để góp
phần vực dậy Giáo hội của Chúa đang
trong cơn sóng gió. Vượt trên hết thảy là
h́nh ảnh ĐC Cao Đ́nh Thuyên, Giám Mục Vinh và
ĐC Ngô Quang Kiệt, Tổng Giám Mục Hànội,
một khuôn mặt lănh đạo sáng ngời trong
GHCGVN thời nay và đang là trung tâm của cơn
lốc trong GHCGVN hôm nay. Ngoài bục giảng trong giáo
đường, phương tiện duy nhất
được dùng trong cuộc đối đầu
với kẻ ác là Internet. Biết thế, ông LG đă
nhân việc đả kích mạng lưới NVCL
đánh luôn các linh mục DCCT kể cả cha
Nguyễn Ngọc Tỉnh Ḍng Phanxicô và nhất là
Website dcctvn.net giữa lúc
đảng và nhà nước cũng đang ra sức
vận dụng những
kỹ thuật cao để đánh sập mạng lưới
này.[7] Một sự thật có phần
xót xa, đau đớn khác mà v́ lư do “chẳng
đặng đừng” chúng tôi phải nói ra.
Dứt khoát nói ra một lần (không chỉ với
ông LG mà với tất cả mọi người, trong
cũng như ngoài Công giáo): HĐGMVN –qua đó con
thuyền GHVN- đang lâm cơn băo táp v́ đang
bị lèo lái bởi một thiểu số những lănh
đạo bất xứng! Sự thật này dẫn
tới một sự thật khó nói tiếp theo là đang
xảy ra hiện tượng “đánh
tráo” giữa “chính
thống” và “phi chính thống” ngay trong nội bộ
GHCGVN khiến cho cả những tín hữu Công giáo cũng
bị du vào t́nh trạng bối rối không biết
tin ai. Cho nên mới có những loại bài viết
với tiêu đề “Niềm Tin Bị Đánh
Cắp”, “Tôi Biết Tin Ai?” của những cây bút
giáo dân và giáo sĩ được phổ biến trên
NET gần đây để tỏ bày tâm trạng chua
xót của ḿnh trước cảnh thiện ác, chân
giả lộn ṣng! Đọc lịch sử GHCG
trong suốt 2000 năm Tân Ước, người ta
nhận ra những giai đoạn cực kỳ nguy nan
và đen tối không chỉ ở cấp địa
phương mà ngay cả ở thượng tầng
kiến trúc là Ngai Ṭa Rôma. Đấy
là những giai đoạn suy vi tạo nên những
cuộc tranh căi, chia xé giữa các chi thể của thân
ḿnh Hội Thánh khi có
những kẻ nhân danh “chính thống” nhưng
thật ra là “phi chính thống” để tạo
loạn, đưa tới những hậu quả ly giáo
như mọi người đă biết. Điều khiến chúng tôi kiên
tŕ dấn bước đi theo con đường
đă chọn, can đảm nói lên tiếng nói
của lương tâm ngay chính, cho dù nhất thời
có bị lên án, v́ nhận biết rất rơ là Giáo
hội tuy được Chúa Giêsu thiết lập nhưng
là một Giáo hội lữ hành do con người lèo
lái. Mà con người
vốn yếu đuối, lại được Thiên
Chúa cho quyền tự do, nên không thể không có
những lần vấp ngă. Nhưng với ơn phù
trợ của Đấng sáng lập, Đấng
đă nói với Phêrô khi chọn ông làm Giáo Hoàng tiên
khởi: “Phêrô, con là đá. Trên đá này Ta xây Giáo
Hội Ta. Dù sức mạnh Satan, Hỏa ngục cũng
không thể phá hủy được”, trước
những hiện tượng tiêu cực hiện nay, dù
tệ hại đến đâu, chúng tôi vẫn không
hề nguôi niềm Hy Vọng và Cậy Trông. Nhưng
dứt khoát không thụ động. Chuyện nhân danh “chính
thống” nhưng thật ra là “ngụy chính
thống” trong quá khứ lại đang tái diễn
trong Giáo Hội Việt Nam hôm nay. Có những kẻ
đang toa rập với thiểu số lănh đạo
tôn thờ chủ nghĩa thực dụng, xu phụ
kẻ ác dưới chiêu bài “đối thoại”
(dù chỉ là độc thoại) và “hợp tác” (dẫu
chẳng ai cho), đang làm cái công việc “nhân danh”
ấy hôm nay. Cốt
lơi giáo huấn của Hội Thánh Công Giáo là Mến
Chúa và Yêu Người. Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô
II đă lập đi lập lại nhiều lần: “CON
NGƯỜI là
Đường Đi, là Đích Điểm Phục
Vụ hàng đầu của Giáo Hội”.
Những-Sự-Thật
thê thảm nào diễn ra từng phút,
từng giây trên quê hương Việt Hàng triệu thai nhi bị
triệt hủy hàng năm - hàng chục ngàn bé gái
bị bán ra ngoại quốc làm điếm - cả trăm
ngàn thanh thiếu niên bị sa vào con đường x́
ke, ma túy để chuốc lấy những căn
bệnh hiểm nghèo - hàng trăm ngàn đàn ông,
đàn bà phải bỏ ruộng vườn đi bán
sức lao động ở xứ người hoàn toàn
bị nhà nước bỏ rơi khi bị chủ nhân
và bọn đầu nậu bóc lột, hà hiếp -
nền tảng giáo dục bị suy vi, băng hoại
đến tận cùng - nhà trường trở thành nơi
bán buôn chữ nghĩa - khoa cử, học vị,
bằng cấp trở thành phương tiện để
mua quan, bán tước – thày tṛ lăng nhục, đánh
giết, kiện cao lẫn nhau - hiệu trưởng cưỡng
hiếp nữ sinh, buộc các em bán dâm cho nhửng
kẻ có quyền có thế!!! Như vậy, với
Những-Sự-Thật nằm trong mối ưu tư
và trách nhiệm hàng đầu của Hội Thánh Công
Giáo trên đây, người viết xin lập lại
tiêu đề bài viết trên Website của HĐGMVN: “Hội
Đồng Giám Mục Việt Và nội dung bài viết lần
này hẳn không phải là nội dung bài viết
được dư luận cho biết là do GM
Nguyễn Văn Khảm đích thân chấp bút trung
tuần tháng tư vừa qua. [1] Lữ Giang là bút danh của cựu thẩm phán Nguyễn Cần, người c̣n có một bút danh “nổi tiếng” khác: Tú Gàn. NVCL: những phụ âm viết tắt tên một tờ báo điện tử: Nữ Vương Công Lư. [2] Xin nói rơ: một thứ “Giáo quyền” đang gặp cơn thứ thách v́ bị thao túng bởi một thiểu số đă cam tâm bán ḿnh cho những thế lực của Sự Ác. Nói theo ngôn ngữ của người Công giáo là của Satan, Ác quỷ. [3]
Of
course these statements have reinforced the fears of those who have
seen the appointment of Mgr. Peter Nguyen Van Nhon, President of the
Conference of Bishops, as coadjutor to the Archbishop of Hanoi, as a
step towards replacing Mgr. Kiet. [4] Dựa vào văn phong, cung cách lư luận và nhất là dư luận của những người rơ chuyện trong nước th́ bài này được cho hay là do GM Nguyễn Văn Khảm chấp bút, như ông đă từng viết Lá Thư Chúc Xuân kư tên chung với HY Phạm Minh Mẫn, trong đó ai cũng nhận ra tính dối trá, lươn lẹo khi Lá Thư này được công bố giữa tháng 01- 2010 khoảng một tháng trước Tết Nguyên Đán Canh Dần… nhưng lại đề ngày 25-12-2009, rơ ràng chỉ với mục tiêu tránh bày tỏ quan điểm trong vụ đảng và nhà nước cộng sản công khai xúc phạm tới Thánh Giá ở Núi Thờ Đồng Chiêm ngày 06-01-2010! [5] Trong một lá thư gọi là “Thư riêng” gửi LM Ngô Tôn Huấn nhưng được công bố rộng răi cho rất nhiều người trong đó có người viết bài này, ông LG công khai cho biết là LM Vũ Khởi Phụng. [6]
"......Ngày nay người ta nói nhiều về
vai tṛ ngôn sứ của Giáo Hội… Giáo-Hội
phải nói lên cái xấu và cái nguy của thời
đại; phải nhắc nhở lương tâm các
kẻ có quyền… Là giám mục, tôi thấy có
nhiệm vụ phải làm chuyện đó…
Lời Chúa trong Kinh Thánh và những lời của các giáo phụ như vang lên
trong đầu tôi, kết án nặng nề
những mục tử nào làm chó câm để
tránh bị phiền toái và v́ thế để cho
nọc độc lan tràn. Im lặng không là
bổn phận hàng đầu của người công
dân và riêng tôi, tôi kinh
sợ cảnh một giám mục chỉ biết an
phận, chỉ lo làm sao để tránh
phiền phức và lấp liếm xung đột....."
(“Muối Cho Đời”, trang 85-86, bản
dịch của Phạm Hồng Lam & Trần Hoành,
Phong Trào Giáo Dân Hải Ngoại xuất bản năm
2007. Với hai tác phẩm khác của đương
kim GH Biển Đức XVI và cũng do Phạm
Hồng Lam chuyển ngữ là “Thiên Chúa và
Trần Thế”, “Đức Tin Kitô Giáo, Hôm Qua và
Hôm Nay”, dịch phẩm “Muối Cho Đời”
vừa đuợc liên tiếp giới thiệu
với độc giả ở San José, San Diego và
Orange County trong tháng 4-2010 với sự có mặt
của dịch giả họ Phạm từ Đức
Quốc qua. Ông cũng là cộng tác viên thường
xuyên của nguyệt san Diễn Đàn Giáo Dân
mục “Câu Chuyện từ Nước Đức”. [7]
SÀI
G̉N 27-4 (NV) - Báo điện tử của Ḍng Chúa
Cứu Thế Việt "Chúng
tôi đă nhận diện được hacker -
Một trong những tập đoàn thuộc lĩnh
vực thông tin truyền thông có trụ sở
tại Hà Nội. Chúng tôi tạm thời ẩn h́nh
ảnh trên trang để giải quyết vấn
đề .(Nếu có bất cứ sự việc nào,
quư vị có thể vào trực tiếp www.chuacuuthe.com). Dcctvn.net
kể lại sự đánh phá của "kẻ
xấu" như sau: "Chiều ngày 26 tháng 4 năm
2010, giờ Việt Nam, website www.dcctvn.net của chúng
tôi đă bị các bạn dùng chiêu ddos để
hack, tấn công vào các h́nh ảnh trên website. Theo
thống kê của máy chủ cho biết, chỉ
trong ngày 26 tháng 4, các bạn đă hits trang chúng tôi
gần 500,000 lần, tập trung vào truy vấn các
h́nh ảnh trên trang, làm cho việc truy cập
của độc giả bị chậm lại và làm
cho nhà cung cấp dịch vụ nghĩ rằng trang
của chúng tôi bị lỗi." Và
dcctvn.net viết thêm: "Cám ơn Chúa, v́ Người
che chở chúng tôi, để chúng tôi không chỉ
nhận ra được t́nh trạng xâm nhập
bất hợp pháp của bạn, mà c̣n cho chúng tôi
nhận diện ra bạn là ai. Các bạn xuất
phát từ hai công ty hay gọi là hai tập đoàn
cũng không ngoa chuyên về thông tin và truyền thông
lớn có trụ sở đặt tại Hà
Nội. Chúng tôi hiện đă có IP, và địa
chỉ đặt máy tấn công chúng tôi. Chúng tôi
cho các bạn xem một chút để tin nha". Dcctvn.net
khuyến cáo "Và bây giờ các bạn nhớ
đây, kể từ nay, bất cứ website của
chúng tôi bị ai tấn công th́ chúng tôi cũng
đều kết tội các bạn, và lúc đó
chúng tôi sẽ công khai danh tánh đầy đủ
của các bạn th́ các bạn đừng hỏi
tại sao nhé. Lúc đó chúng tôi cũng khởi
kiện các bạn, nhưng không phải với các
ṭa án của Việt Sau
lời cảnh cáo nói trên ít giờ, khi vào Internet,
người ta đă thấy lại được
các bài viết cùng với h́nh ảnh xuất
hiện trên dcctvn.net và không rơ sẽ c̣n được
bao lâu. Hồi
tháng 1, khi xảy ra vụ giáo dân giáo xứ Đồng
Chiêm bị đàn áp dă man khi bảo vệ Thánh Giá
dựng trên núi Chẽ, báo điện tử
dcctvn.net cũng đă từng bị đánh sập.
Hành động đánh phá nhắm vào báo điện
tử của dcctvn.net xảy ra sau khi trang báo điện
tử Nữ Vượng Công Lư đưa tin và hướng
dẫn giáo dân Công Giáo kư tên vận động
gửi tới Ṭa Thánh Vatican vận động
giữ Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt ở
lại Hà Nội. Tuy trong việc bổ nhiệm Giám
Mục Nguyễn Văn Nhơn của Giáo Phận
Đà Lạt về làm tổng giám mục phó nhưng
với "quyền kế vị" đă làm giáo
dân có cảm tưởng vị chủ chăn mà
họ quí mến và tin tưởng sắp bị
đưa đi nơi khác. Nhà
cầm quyền Hà Nội không che đậy thái
độ khi công khai đ̣i Hội Đồng Giám
Mục Việt Nam đổi TGM Kiệt đi nơi
khác v́ không áp lực được ngài. Giáo
hội các tôn giáo chỉ có thể được
để yên nếu chịu làm một thứ tay
sai chính trị khi chế độ Hà Nội
cần đến…..
|
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
Cám ơn quí vị đă theo dơi chương tŕnh của Diễn Đàn Giáo Dân
Xin Thiên Chúa chúc phúc lành đến quí vị.